Nhà chồng tương lai thấy tôi đi xe cũ, mặc quần áo giản dị nên liên tục tìm cách hủy hôn để ép con trai cưới thiên kim khác

“Cô nghĩ chỉ mặc bộ váy này mà cũng xứng bước vào nhà họ Tần sao?”

Giọng bà Tần phu nhân vang lên giữa đại sảnh khách sạn Hoa Đình ở thành phố Thượng Hải khiến cả căn phòng bỗng im lặng.

Mấy vị họ hàng đang nâng tách trà đều quay đầu nhìn về phía cô gái đứng trước cửa.

Một chiếc váy màu kem đã mặc nhiều lần, đôi giày bệt sạch sẽ nhưng không phải hàng hiệu, chiếc túi vải màu be và mái tóc buộc gọn phía sau.

Lâm Vãn Thanh đứng yên.

Ánh mắt cô bình tĩnh đến lạ.

Đối diện cô là mẹ của vị hôn phu – bà Tần Mạn Lệ – người nổi tiếng trong giới kinh doanh bất động sản ở Thượng Hải.

Bà nhìn từ đầu đến chân cô, khẽ cười.

“Cô biết hôm nay là buổi gặp mặt hai gia đình chứ? Hay cô tưởng chỉ cần ăn mặc như đi siêu thị là được?”

Tiếng cười khe khẽ vang lên từ vài người họ hàng.

Người phụ nữ ngồi cạnh bà Tần còn cố ý nói đủ lớn.

“Nghe nói cô ấy làm ở một công ty nhỏ.”

“Cả chiếc xe cũng là xe cũ.”

“Con trai nhà họ Tần đúng là bị tình yêu che mắt.”

Tần Diệc Thần siết chặt tay.

“Mẹ.”

“Đủ rồi.”

Anh bước đến đứng cạnh Lâm Vãn Thanh.

“Mẹ đừng nói nữa.”

Bà Tần nhìn con trai.

“Con im.”

“Bây giờ còn chưa cưới mà đã bênh người ngoài.”

“Nếu cưới về thì cả nhà này ai còn nói được con?”

Không khí trở nên căng như dây đàn.

Lâm Vãn Thanh nhẹ nhàng kéo tay vị hôn phu.

“Không sao.”

Cô mỉm cười.

“Con hiểu bác lo cho anh ấy.”

Câu nói càng khiến bà Tần khó chịu.

“Đừng gọi tôi là bác.”

“Tôi chưa bao giờ đồng ý cuộc hôn nhân này.”

Cả căn phòng chết lặng.

Cha của Tần Diệc Thần cau mày.

“Mạn Lệ.”

“Đừng làm quá.”

Nhưng bà hoàn toàn không để ý.

“Tôi nói rõ luôn.”

“Nhà họ Tần cần một nàng dâu có thể giúp ích cho việc kinh doanh.”

“Không phải một cô gái cả ngày đi chiếc sedan cũ gần mười năm tuổi.”

“Không phải người mặc quần áo không có nổi một cái logo.”

“Tôi không thể để người như cô bước vào nhà họ Tần.”

Tần Diệc Thần đứng bật dậy.

“Mẹ!”

“Con sẽ cưới Vãn Thanh.”

“Dù mẹ có đồng ý hay không.”

Bà Tần lạnh lùng nhìn con.

“Được.”

“Vậy từ hôm nay con tự chịu trách nhiệm.”

“Nếu cưới cô ấy.”

“Con không còn là người thừa kế tập đoàn.”

Không khí như đóng băng.

Lâm Vãn Thanh nhìn người đàn ông mình yêu.

Trong đôi mắt anh có sự giằng xé.

Cô hiểu.

Anh yêu cô.

Nhưng phía sau anh là cả gia tộc gây dựng suốt mấy chục năm.

Không ai có thể dễ dàng từ bỏ.

Cô khẽ cười.

“Diệc Thần.”

“Em muốn nói chuyện riêng với anh.”

Hai người bước ra khu vườn phía sau khách sạn.

Ánh nắng chiều phủ lên hàng cây ngân hạnh.

Tần Diệc Thần nắm chặt tay cô.

“Đừng nghe mẹ anh.”

“Anh sẽ thuyết phục bà.”

Lâm Vãn Thanh lắc đầu.

“Anh định thuyết phục đến bao giờ?”

“Một tháng?”

“Một năm?”

“Hay mười năm?”

Anh nghẹn lời.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Nếu vì em mà anh phải cắt đứt với gia đình.”

“Sau này anh có hối hận không?”

“Không.”

Anh trả lời ngay.

“Anh chưa từng hối hận.”

Nhưng chính sự do dự thoáng qua trong ánh mắt anh lại không thể qua được đôi mắt tinh ý của cô.

Cô khẽ mỉm cười.

“Em hiểu rồi.”

Hôm đó.

Buổi gặp mặt kết thúc trong bầu không khí nặng nề.

Ba ngày sau.

Bà Tần chủ động gặp riêng Lâm Vãn Thanh.

Trong một quán trà cổ ở khu Tĩnh An.

Bà đặt lên bàn một tấm chi phiếu.

“Năm triệu tệ.”

“Rời khỏi con trai tôi.”

Lâm Vãn Thanh nhìn tờ chi phiếu.

Rồi nhẹ nhàng đẩy trở lại.

“Xin lỗi.”

“Tình cảm không thể mua bằng tiền.”

Bà Tần bật cười.

“Cô chê ít?”

“Hay muốn mười triệu?”

“Hay năm mươi triệu?”

Lâm Vãn Thanh đứng dậy.

“Con chưa từng nghĩ sẽ lấy tiền của bác.”

“Điều con muốn là được tôn trọng.”

Bà Tần cười lạnh.

“Tôn trọng?”

“Một người như cô cũng đòi tôn trọng?”

“Cô có biết người mà tôi chọn cho Diệc Thần là ai không?”

“Là thiên kim của tập đoàn Trường Phong.”

“Cha cô ấy sở hữu ba khu thương mại.”

“Chỉ cần cưới cô ấy.”

“Tập đoàn nhà tôi sẽ có thêm hàng chục tỷ nhân dân tệ giá trị hợp tác.”

“Còn cô.”

“Có gì?”

Lâm Vãn Thanh im lặng vài giây.

Rồi chỉ nói một câu.

“Hy vọng bác sẽ không hối hận vì đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài.”

Bà Tần cười lớn.

“Tôi chờ xem.”

Một tuần sau.

Tin tức hủy hôn lan khắp giới kinh doanh Thượng Hải.

Ai cũng nói.

Con trai nhà họ Tần cuối cùng cũng tỉnh táo.

Người thay thế Lâm Vãn Thanh là Chu Nhược Hy.

Tiểu thư nổi tiếng của tập đoàn Trường Phong.

Lễ đính hôn được tổ chức tại khách sạn Kim Hải, nơi xa hoa bậc nhất thành phố.

Khách mời đều là những nhân vật có tiếng.

Ngay trước giờ khai tiệc.

Bà Tần mỉm cười đón khách.

“Từ hôm nay hai nhà chính thức trở thành thông gia.”

Tiếng chúc mừng vang lên không ngớt.

Trong khi đó.

Ở một góc hội trường.

Có người thấp giọng hỏi.

“Nghe nói cô gái bị hủy hôn cũng đến?”

“Đến làm gì?”

“Chắc muốn níu kéo.”

Tiếng cười rộ lên.

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa khách sạn.

Một đoàn xe màu đen từ từ tiến vào.

Chiếc đầu tiên.

Chiếc thứ hai.

Chiếc thứ ba.

Tất cả đều là những mẫu xe sang hiếm gặp.

Nhân viên bảo vệ lập tức mở lối.

Khách khứa đồng loạt quay đầu.

Bà Tần khẽ nhíu mày.

“Gia tộc nào tới vậy?”

Người quản lý khách sạn vội vàng chạy ra tận cửa.

Cúi người thật thấp.

Cửa chiếc sedan sang trọng ở giữa từ từ mở ra.

Một đôi giày cao gót màu trắng bước xuống trước.

Ngay sau đó.

Người con gái mặc bộ lễ phục đặt riêng tinh tế, khí chất điềm tĩnh, chậm rãi bước ra dưới ánh mắt sững sờ của tất cả mọi người.

Bà Tần tái mặt.

Chiếc ly trên tay rơi xuống nền đá cẩm thạch.

“Không thể nào…”

Người vừa bước xuống từ chiếc xe sang.

Chính là…

Lâm Vãn Thanh.

Chương 2: Thân phận được hé lộ

Cả đại sảnh khách sạn Kim Hải như ngừng thở.

Tiếng nhạc chúc mừng vẫn vang lên, nhưng không còn ai để tâm.

Mọi ánh mắt đều hướng về người phụ nữ vừa bước xuống từ chiếc xe sang màu đen.

Lâm Vãn Thanh.

Bộ lễ phục màu ngọc trai được cắt may tinh xảo khiến khí chất của cô hoàn toàn khác với vẻ giản dị thường ngày. Mái tóc được búi gọn, đôi khuyên tai ngọc phỉ thúy phản chiếu dưới ánh đèn pha lê, càng làm nổi bật vẻ điềm tĩnh và thanh lịch.

Nhưng điều khiến mọi người sửng sốt hơn cả không phải trang phục.

Mà là đoàn người phía sau cô.

Bốn người đàn ông mặc vest đen bước xuống trước, giữ khoảng cách vừa đủ như những trợ lý chuyên nghiệp. Tiếp theo là một người trung niên tóc điểm bạc, phong thái chững chạc, được rất nhiều doanh nhân trong hội trường nhận ra ngay lập tức.

Một vị khách kinh ngạc thì thầm:

“Đó… chẳng phải là ông Trần Tổng, Tổng giám đốc điều hành của Tập đoàn Vân Thịnh sao?”

Người bên cạnh trợn tròn mắt.

“Sao ông ấy lại đi cùng cô gái đó?”

Một người khác lắc đầu.

“Không thể nào… Tập đoàn Vân Thịnh hiếm khi xuất hiện trong các buổi tiệc thương mại bình thường.”

Trong khi mọi người còn đang bàn tán, người trung niên đã chủ động bước lên trước.

Ông mỉm cười với Lâm Vãn Thanh.

“Tiểu thư, Chủ tịch vừa gọi điện. Ông dặn nếu buổi tiệc kết thúc sớm thì tối nay cả nhà cùng dùng bữa.”

Lâm Vãn Thanh gật đầu.

“Phiền chú Trần chuyển lời giúp cháu rằng cháu sẽ về.”

Cách xưng hô ấy khiến cả hội trường càng thêm ngỡ ngàng.

Bà Tần vô thức bước lên vài bước.

“Ông… ông gọi cô ấy là gì?”

Ông Trần lịch sự đáp:

“Tiểu thư.”

Bà Tần cố gượng cười.

“Có phải… có sự nhầm lẫn nào không?”

Ông Trần nhìn bà, vẫn giữ thái độ nhã nhặn.

“Tôi làm việc cho Chủ tịch Lâm hơn hai mươi năm. Không thể nhầm được.”

Một khoảng lặng bao trùm.

Chu Nhược Hy khẽ cau mày.

“Có lẽ chỉ là một người cùng họ.”

Lời nói ấy như giúp bà Tần lấy lại bình tĩnh.

Đúng.

Thượng Hải có rất nhiều người họ Lâm.

Chưa chắc đã liên quan.

Bà lập tức nở nụ cười xã giao.

“Cô Lâm, hôm nay là lễ đính hôn của con trai tôi.”

“Nếu cô đến chúc mừng thì mời vào.”

“Nếu đến gây chuyện…”

Lâm Vãn Thanh nhẹ nhàng ngắt lời.

“Bác hiểu lầm rồi.”

“Hôm nay con không đến dự lễ đính hôn.”

“Cũng không đến tìm anh Diệc Thần.”

“Con đến vì được mời.”

Bà Tần nhíu mày.

“Được ai mời?”

Đúng lúc ấy, người dẫn chương trình trên sân khấu cất giọng.

“Kính thưa quý vị.”

“Hôm nay, ngoài lễ đính hôn của hai gia đình, chúng ta còn rất vinh dự chào đón một vị khách đặc biệt.”

“Tập đoàn Vân Thịnh chính thức ký kết dự án hợp tác chiến lược với Khách sạn Kim Hải.”

“Đại diện phía Vân Thịnh sẽ thay mặt Chủ tịch tham dự buổi lễ.”

Mọi người lập tức hướng mắt về phía ông Trần.

Nhưng ông Trần chỉ mỉm cười, rồi lùi sang một bên.

Sau đó, ông khẽ cúi người.

“Xin mời Tiểu thư.”

Cả hội trường đồng loạt nín thở.

Lâm Vãn Thanh bước lên sân khấu.

Từng bước chân của cô bình tĩnh đến mức khiến nhiều người cảm thấy áp lực vô hình.

Người dẫn chương trình kính cẩn đưa micro.

“Xin mời đại diện Tập đoàn Vân Thịnh.”

Tiếng xì xào nổi lên khắp nơi.

“Đại diện?”

“Cô ấy?”

“Không thể nào…”

Lâm Vãn Thanh nhìn xuống hàng ghế khách mời.

Ánh mắt cô lướt qua Tần Diệc Thần.

Anh vẫn đứng bất động.

Trong đôi mắt là sự ngạc nhiên xen lẫn bối rối.

Cô hít nhẹ một hơi.

“Xin chào mọi người.”

“Tôi là Lâm Vãn Thanh.”

“Hôm nay, tôi thay mặt Chủ tịch Tập đoàn Vân Thịnh đến tham dự lễ ký kết.”

Không cần nói thêm điều gì.

Chỉ một câu ấy cũng đủ khiến cả hội trường chấn động.

Bà Tần quay sang chồng.

“Không thể…”

“Chuyện này không thể xảy ra.”

Ông Tần cũng hoàn toàn sững sờ.

Ông nhớ rất rõ.

Suốt hai năm yêu nhau, Lâm Vãn Thanh chưa từng nhắc đến gia đình.

Cô luôn đi chiếc xe cũ.

Ăn mặc giản dị.

Làm việc đúng giờ.

Không một lần khoe khoang.

Thậm chí nhiều lần còn tự mang cơm hộp đến công ty.

Không ai nghĩ cô lại có liên quan đến Vân Thịnh.

Trong lúc đó, Chu Nhược Hy vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

Cô ta cười nhạt.

“Chỉ là đại diện thôi.”

“Chưa chắc có địa vị gì.”

Người ngồi cạnh khẽ gật đầu.

“Cũng đúng.”

“Nhiều tập đoàn lớn thuê người đại diện.”

Nhưng đúng lúc ấy.

Một cuộc gọi video được kết nối với màn hình LED lớn.

Hình ảnh hiện lên là một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi.

Ông vừa xuất hiện, rất nhiều doanh nhân lập tức đứng dậy.

Đó là Chủ tịch Lâm Chấn Quốc.

Người sáng lập Tập đoàn Vân Thịnh.

Ông mỉm cười.

“Xin lỗi quý vị.”

“Hôm nay sức khỏe tôi không tốt nên không thể trực tiếp đến.”

“May mà cháu gái tôi đã thay tôi tham dự.”

Nói xong.

Ông nhìn thẳng vào màn hình.

“Vãn Thanh.”

“Ông nội chờ cháu về ăn cơm.”

Toàn bộ hội trường như nổ tung.

“Ông nội?”

“Cháu gái?”

“Vậy cô ấy là…”

Không ai dám nói tiếp.

Bởi đáp án đã quá rõ ràng.

Lâm Vãn Thanh.

Chính là cháu gái duy nhất của Chủ tịch Lâm Chấn Quốc.

Người gần như chưa từng xuất hiện trước truyền thông.

Bà Tần lùi lại một bước.

Gương mặt trắng bệch.

Bà nhớ từng lời mình đã nói.

“Một người như cô.”

“Cô có gì?”

Bây giờ nghĩ lại.

Mỗi câu đều như một cái tát vào chính mình.

Tần Diệc Thần bước đến gần Lâm Vãn Thanh.

Giọng anh khàn đi.

“Vãn Thanh…”

“Em…”

Cô nhìn anh, ánh mắt vẫn dịu dàng như trước.

“Xin lỗi.”

“Em đã giấu anh.”

Anh vội lắc đầu.

“Không.”

“Điều anh quan tâm không phải chuyện đó.”

“Anh chỉ muốn biết…”

“Vì sao em chưa từng nói?”

Lâm Vãn Thanh mỉm cười.

“Vì em muốn biết.”

“Nếu một ngày em không còn bất kỳ danh phận nào.”

“Liệu có ai thật lòng đối xử với em không.”

Ánh mắt cô dừng lại nơi bà Tần.

“Đáng tiếc.”

“Em đã có câu trả lời.”

Bà Tần cắn môi.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, bà cảm thấy mình không còn đủ tự tin để đối diện với một cô gái trẻ.

Bà bước tới.

Giọng nói đã mềm hơn rất nhiều.

“Vãn Thanh.”

“Chuyện trước đây…”

“Có lẽ bác quá nóng nảy.”

Lâm Vãn Thanh lịch sự đáp:

“Bác không cần xin lỗi.”

“Bác chỉ bảo vệ lợi ích của gia đình mình.”

“Con hiểu.”

Chính thái độ bình thản ấy lại khiến bà càng thêm áy náy.

Người không oán trách mới là người khiến đối phương day dứt nhất.

Lúc này, Chu Nhược Hy đột nhiên đứng dậy.

Cô ta nở nụ cười.

“Nếu cô thật sự là cháu gái Chủ tịch Lâm.”

“Vậy tại sao trước đây phải sống giản dị như thế?”

“Có phải đang cố tình thử lòng người khác không?”

Không ít người gật đầu.

Câu hỏi ấy cũng là điều họ thắc mắc.

Lâm Vãn Thanh im lặng vài giây rồi nhẹ nhàng đáp:

“Tôi không thử lòng bất kỳ ai.”

“Tôi chỉ đang thực hiện lời hứa với ông nội.”

“Trước khi bước vào tập đoàn, tôi phải tự mình sống như một người bình thường, tự tìm việc, tự thuê nhà, tự kiếm tiền và không được sử dụng thân phận của gia đình.”

“Ba năm qua, không ai biết tôi là ai.”

“Cho đến hôm nay.”

Cả hội trường lặng đi.

Rất nhiều người bỗng nhớ lại.

Họ từng gặp cô.

Trong quán cà phê.

Trong tàu điện ngầm.

Trong những buổi họp khách hàng.

Cô luôn khiêm tốn.

Chưa từng tỏ ra hơn người.

Đúng lúc ấy, điện thoại của ông Trần rung lên.

Ông nhìn màn hình rồi hơi biến sắc.

Ông bước nhanh đến bên Lâm Vãn Thanh.

“Tiểu thư.”

“Chủ tịch vừa nhận được một bản báo cáo.”

“Có người đang bí mật tiếp cận cổ đông của Vân Thịnh.”

“Và…”

Ông hạ thấp giọng.

“Trong danh sách đó… có tên nhà họ Tần.”

Ánh mắt Lâm Vãn Thanh khựng lại.

Còn Tần Diệc Thần thì sững sờ.

Anh quay phắt nhìn cha mình.

Bởi chính anh cũng chưa từng biết… gia đình mình đang che giấu một kế hoạch lớn như vậy.

Chương 3: Điều đáng quý nhất

Cả hội trường bỗng trở nên yên ắng.

Sau câu nói của ông Trần, mọi ánh mắt đều hướng về phía ông Tần Kiến Quốc.

Ông khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình tĩnh.

“Ông Trần.”

“Có lẽ đã có sự hiểu lầm.”

Ông Trần không đáp ngay. Ông chỉ nhìn sang Lâm Vãn Thanh như chờ quyết định.

Lâm Vãn Thanh bình tĩnh nói:

“Chú Trần, chúng ta ra ngoài nói chuyện.”

Hai người bước sang phòng tiếp khách bên cạnh.

Tần Diệc Thần nhìn theo, trong lòng rối như tơ vò.

Anh chưa từng biết gia đình mình đang có kế hoạch gì với Tập đoàn Vân Thịnh.

Nếu thật sự có chuyện như vậy, anh cũng không muốn người mình yêu hiểu lầm rằng anh cố tình tiếp cận cô vì lợi ích.

Trong phòng tiếp khách, ông Trần đặt trước mặt Lâm Vãn Thanh một tập tài liệu.

“Tiểu thư.”

“Đây là báo cáo điều tra vừa gửi đến.”

Cô mở từng trang.

Những con số, hợp đồng và danh sách cổ đông hiện ra rất rõ ràng.

Sau vài phút xem kỹ, cô khẽ khép tập hồ sơ lại.

Ông Trần hỏi nhỏ:

“Tiểu thư có cần báo ngay cho Chủ tịch không?”

Lâm Vãn Thanh lắc đầu.

“Chưa.”

“Trong kinh doanh, chỉ nhìn vào một bản báo cáo thì chưa đủ.”

“Cần xác minh trước khi kết luận.”

Ông Trần mỉm cười.

Đó cũng chính là điều Chủ tịch Lâm luôn dạy cô.

Không vội phán xét.

Không để cảm xúc quyết định.

Trong khi đó, bên ngoài hội trường, bầu không khí ngày càng căng thẳng.

Bà Tần nhiều lần định đến nói chuyện với Lâm Vãn Thanh nhưng lại chần chừ.

Nhìn cô gái trẻ bình tĩnh xử lý mọi việc, bà bỗng nhớ đến lần đầu hai người gặp nhau.

Khi ấy, bà đã dùng ánh mắt đầy định kiến để đánh giá cô.

Chỉ vì một chiếc xe cũ.

Chỉ vì vài bộ quần áo giản dị.

Bà chưa từng nghĩ rằng chính mình mới là người nhìn nhận quá hời hợt.

Một lúc sau, Lâm Vãn Thanh quay lại hội trường.

Cô chủ động bước đến trước mặt ông Tần.

“Cháu có thể nói chuyện riêng với bác được không?”

Ông Tần gật đầu.

Hai người cùng ra khu vườn phía sau khách sạn.

Một lúc lâu sau, ông Tần mới cất tiếng:

“Cháu muốn hỏi chuyện bản báo cáo?”

“Vâng.”

Ông khẽ thở dài.

“Bác đoán sẽ có ngày này.”

Ông nhìn xa xăm về phía hồ nước.

“Công ty của bác hai năm gần đây gặp không ít khó khăn.”

“Đúng là bác từng nghĩ đến việc mua thêm cổ phần của Vân Thịnh.”

“Nhưng hoàn toàn thông qua con đường hợp pháp.”

“Không có chuyện làm điều gì khuất tất.”

Ông lấy từ cặp tài liệu một xấp hồ sơ khác.

“Đây là toàn bộ kế hoạch.”

“Cháu có thể xem.”

Lâm Vãn Thanh chăm chú đọc.

Sau gần mười phút, cô khẽ mỉm cười.

“Quả thật chỉ là dự án đầu tư.”

“Không có dấu hiệu vi phạm nào.”

Ông Tần gật đầu.

“Người làm kinh doanh luôn có cạnh tranh.”

“Nhưng bác không muốn vì lợi ích mà đánh mất uy tín.”

Đúng lúc ấy, Tần Diệc Thần cũng bước tới.

Anh nhìn cha mình.

“Bố.”

“Tại sao trước đây bố không nói với con?”

Ông Tần cười hiền.

“Con chưa tham gia điều hành công ty.”

“Bố không muốn con phải lo.”

Lâm Vãn Thanh khép tập hồ sơ lại.

“Có lẽ đã có người cố tình diễn giải thông tin theo hướng khác.”

“Cháu sẽ cho bộ phận pháp chế xác minh lại.”

Mọi người đều thở phào.

Nhưng người lo lắng nhất lúc này lại là bà Tần.

Bà đứng ở cửa kính nhìn ra khu vườn.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, bà nhận ra điều khiến mình bất an không phải chuyện làm ăn.

Mà là việc bà có thể đã đánh mất một cô con dâu mà bất cứ gia đình nào cũng mong có.

Buổi tối hôm ấy, sau khi khách khứa ra về gần hết, bà chủ động tìm Lâm Vãn Thanh.

Hai người ngồi đối diện trong phòng trà của khách sạn.

Một lúc lâu, bà mới lên tiếng.

“Vãn Thanh.”

“Có lẽ đây là lần đầu tiên bác gọi tên cháu một cách đàng hoàng.”

Lâm Vãn Thanh mỉm cười.

“Dạ.”

Bà Tần cúi đầu.

“Bác xin lỗi.”

“Bác đã quá coi trọng vẻ bề ngoài.”

“Bác luôn nghĩ tiền bạc và địa vị quyết định tất cả.”

“Cho đến khi gặp cháu.”

“Điều khiến bác xấu hổ nhất không phải vì cháu là cháu gái Chủ tịch Lâm.”

“Mà là suốt thời gian qua, dù bác đối xử không đúng mực, cháu vẫn luôn giữ sự lễ phép.”

Giọng bà nghẹn lại.

“Nếu ngày đó bác chịu tìm hiểu cháu nhiều hơn.”

“Có lẽ mọi chuyện đã khác.”

Lâm Vãn Thanh rót thêm trà.

Giọng cô nhẹ nhàng.

“Thật ra…”

“Cháu cũng nên cảm ơn bác.”

Bà Tần ngạc nhiên.

“Cảm ơn bác?”

“Vâng.”

“Nếu không có những chuyện đã xảy ra.”

“Cháu sẽ không hiểu rằng.”

“Một mối quan hệ muốn bền lâu không thể chỉ dựa vào tình cảm.”

“Mà còn cần sự tôn trọng giữa hai bên.”

Bà Tần khẽ gật đầu.

Những lời ấy khiến bà càng thêm suy ngẫm.

Một lát sau, Tần Diệc Thần bước vào.

Anh nhìn Lâm Vãn Thanh đầy áy náy.

“Anh xin lỗi.”

“Anh đã không bảo vệ được em.”

Lâm Vãn Thanh nhìn anh rất lâu.

Rồi mỉm cười.

“Anh đã từng đứng về phía em.”

“Điều đó em biết.”

“Nhưng hôn nhân không phải chuyện của riêng hai người.”

“Nếu gia đình luôn tồn tại sự nghi ngờ và khoảng cách.”

“Chúng ta sẽ rất khó hạnh phúc.”

Tần Diệc Thần im lặng.

Anh hiểu.

Có những vết nứt không thể chỉ vá lại bằng một lời xin lỗi.

Vài ngày sau.

Tần Diệc Thần chủ động đến gặp ông nội của Lâm Vãn Thanh.

Anh thẳng thắn nói:

“Cháu không đến để xin hợp tác.”

“Cũng không đến vì thân phận của Vãn Thanh.”

“Cháu chỉ muốn chứng minh rằng mình đủ năng lực để xây dựng sự nghiệp bằng chính sức mình.”

Chủ tịch Lâm Chấn Quốc nhìn chàng trai trẻ thật lâu.

Rồi mỉm cười hài lòng.

“Được.”

“Ta sẽ cho cậu một cơ hội.”

“Nhưng không phải với tư cách vị hôn phu của cháu gái ta.”

“Mà là một người trẻ muốn khẳng định bản thân.”

Một năm sau.

Tần Diệc Thần thành lập một công ty công nghệ xanh cùng vài người bạn đại học.

Nhờ sản phẩm chất lượng và cách làm bài bản, công ty dần có chỗ đứng trên thị trường.

Trong suốt quá trình ấy, anh chưa từng nhờ đến danh tiếng của nhà họ Tần hay nhà họ Lâm.

Còn Lâm Vãn Thanh chính thức tham gia ban điều hành Tập đoàn Vân Thịnh.

Điều đầu tiên cô làm là triển khai chương trình tuyển dụng mở, tạo cơ hội bình đẳng cho những người trẻ có năng lực, bất kể xuất thân.

Ngày khánh thành trung tâm đổi mới sáng tạo của Vân Thịnh, bà Tần lặng lẽ đến chúc mừng.

Bà trao cho Lâm Vãn Thanh một chiếc hộp nhỏ.

Bên trong là chiếc trâm ngọc đã được truyền qua nhiều thế hệ của gia đình.

Bà nắm lấy tay cô.

“Bác không trao chiếc trâm này vì cháu là cháu gái Chủ tịch Lâm.”

“Mà vì bác tin cháu sẽ là người gìn giữ những điều tốt đẹp của gia đình.”

Lâm Vãn Thanh xúc động nhận lấy.

Cô mỉm cười:

“Cháu hy vọng sau này.”

“Dù là người giàu hay người bình thường.”

“Chúng ta đều sẽ nhìn nhau bằng sự chân thành trước.”

Bà Tần khẽ gật đầu.

Ngoài khung cửa sổ, nắng chiều phủ lên những tòa nhà của Thượng Hải.

Thành phố vẫn nhộn nhịp như mọi ngày.

Nhưng với những người có mặt hôm ấy, họ đều hiểu rằng có những bài học không thể đo bằng tiền bạc.

Một chiếc xe cũ không nói lên giá trị của người cầm lái.

Một bộ quần áo giản dị cũng không thể phản ánh phẩm chất của một con người.

Điều khiến người khác thật sự kính trọng, chưa bao giờ là tài sản hay danh tiếng.

Mà là cách họ đối xử với người khác khi chưa biết đối phương là ai.

‼️‼️‼️Lưu ý cuối cùng dành cho người đọc: Nội dung truyện ngắn trên chỉ mang tính giải trí, hư cấu. Tất cả tình tiết, cốt truyện không chỉ trích, xúc phạm bất cứ cá nhân, tổ chức nào. Đây chỉ là truyện ngắn và không phải là một sự kiện, tin tức báo chí.

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*